|
Tôi có thói quen hay nghe những bài giảng (online) trên các
mạng (website) truyền giáo và sinh hoạt dành cho các tín hữu
CĐPL tại Hoa Kỳ cũng như tại Việt Nam. Tùy đề tài, tùy hoàn
cảnh cuộc sống đang trực diện, tôi chọn người giảng và bài
giảng, không nhất thiết là vị mục sư tôi quen biết, cũng chẳng
kể vị ấy già hay trẻ, trong nước hay hải ngoại, chỉ biết họ là
tôi tớ Chúa và bài giảng của họ nói về lời Chúa, qui vinh hiển
về cho Đức Chúa Trời. Một trong những bài giảng tôi nghe lại
mang tựa đề,
“Sự Lo Lắng” của Mục sư Phạm Thiện, cây đại thụ
trong hàng tôi tớ Chúa trong hơn nửa thế kỷ qua.
Con người ta
vốn dĩ hay lo lắng, vì cuộc sống hàng ngày đưa đẩy họ, dù đôi
khi cả những chuyện chẳng đáng lo. Chuyện lo chẳng phải cho
hôm nay, mà còn liên hệ đến ngày hôm qua, dây dưa đến cả ngày
mai. Cụ thể trong những tháng gần đây khi nền kinh tế toàn cầu
có những biến động dẫn đến khủng hoảng, suy thoái làm cho
chứng khoán xuống dốc, đồng tiền mất giá, nhà băng suy sụp,
hãng xưởng vỡ nợ, thương mại phá sản, hàng họ ế ẩm dẫn đến hậu
quả nhiều người mất việc, mất nhà, mất trắng cả vốn lẫn lời
thậm chí cả quỹ dành dụm, hưu bổng cho lúc tuổi già... thì tâm
trạng lo lắng chẳng phải là của riêng ai, bất kể người giàu kẻ
nghèo, trong hay ngoài nước, đặc biệt ở Mỹ trung tâm kinh tế
đầu tầu là nơi ảnh hưởng nặng nề nhất. Nhiều tôi tớ Chúa cũng
‘nhạy cảm’ về vấn đề này khi một mục sư ở Nam Cali dùng bài
giảng để trấn an tín hữu hãy yên tâm trước biến động kinh tế,
một vị trưởng lão ở mạn bắc trong bài chia sẻ đã rành rọt trao
đổi nguyên nhân xuất phát từ sự tham lam. Quả thật ‘sự lo
lắng’ trở thành tâm điểm trong cuộc sống thường nhật, một đề
tài già trẻ lớn bé thảy đều quan tâm.
Từ ngàn xưa, lo lắng là một trạng thái tâm lý, một yếu điểm
của loài người vốn dĩ luôn bị nhọc lòng mệt trí khi dính vào
những chuyện hư không. Hai sách Mathi-ơ và Lu-ca đều có đoạn
nói về sự lo lắng, trong đó hai tác giả Phúc Âm trực tiếp
trích dẫn những lời dạy bảo của Đức Chúa Giê-su. Lo lắng được
ích chi? Vì cớ chi phải lo lắng? Đời người có dài thêm khắc
nào không nếu cứ lo lắng? Lo lấy thì có tốt hơn không? Sao
không để Chúa lo? Để minh họa rõ hơn, Chúa còn đơn cử các loài
thú vật, thảo vật trên không dưới đất, chóp núi ven rừng ai lo
cho nó sao nó vẫn sống? Nói chi đến con người từ lúc tạo thế
Chúa đã biết nhu cầu của ta. Vậy hãy để Chúa lo. Ma-thi-ơ 6:34
ghi rõ, “Chớ lo lắng về ngày mai; vì ngày mai sẽ lo việc ngày
mai, sự khó nhọc ngày nào đủ cho ngày ấy.” Ngày nào biết ngày
ấy, hãy sống cho hôm nay. Nói thế cũng chẳng phải bảo ta ăn
xổi ở thì, thả trôi công việc, nhưng cứ làm hết phần mình, mọi
chuyện còn lại phó dâng cho Chúa. Điều quan trọng là sự sống,
hiểu theo nghĩa thuộc linh là “trước hết, hãy tìm kiếm nước
Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài” (Ma-thi-ơ 6:33), rồi
Ngài sẽ thêm cho ta mọi điều cần dùng hàng ngày. (Những ai có
theo dõi trên website, xin hãy tìm đọc bài giảng của Mục sư
Phạm Thiện để bình tâm suy gẫm và tâm đắc với đề tài này).
Đỗ xuân
Thảo
|